Title_left HỒ SƠ THÀNH TÍCH Title_right
 
Zoom
 
No-person-img
Nhà báo Ngô Thanh
No-person-img
Nhà báo Nguyễn Đức Tuấn
No-person-img
Nhà báo Nguyễn Hồng Hải
No-person-img
Nhà báo Nguyễn Huy Nam
No-person-img
Nhà Báo Nguyễn Lê
No-person-img
Nhà báo Nguyễn Quốc Việt
No-person-img
Nhà báo Nguyễn Tấn Khóa
No-person-img
Nhà báo Nguyễn Thanh Phúc
Truongducminhtu NHÀ BÁO TRƯƠNG ĐỨC MINH TỨ

Tổ Quốc giữa trùng dương - đăng trên Báo Nhân dân số 19285, tháng 6/2008. Tác phẩm Đoạt giải A Giải báo chí Vì sự nghiệp Đại đoàn kết toàn dân tộc lần thứ sáu 2008 Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

 

TỔ QUỐC GIỮA TRÙNG DƯƠNG


Ðêm trên biển Trường Sa, trăng mười sáu tròn vành vạnh, dát bạc trên mặt sóng đẹp đến mê hồn. Chúng tôi thấp thỏm chờ bình minh lên để chạm đất Trường Sa Lớn.
Mối quan tâm đầu tiên của người từ đất liền ra đảo là cuộc sống vật chất, tinh thần của lính đảo. Ðảo trưởng Trường Sa Lớn, Thượng tá Nguyễn Ðại Dương, người có nước da ngăm đen, với chất giọng Quảng Trị đặc sệt nhanh chóng làm nguôi lòng khách rằng, nhờ sự quan tâm của đất liền, đời sống của cán bộ, chiến sĩ ở đảo hiện nay được cải thiện đáng kể.
Mỗi năm có một chuyến tàu cung cấp lương thực, thực phẩm; đảo tăng gia sản xuất thêm như nuôi lợn, gà, đánh bắt hải sản, trồng các loại rau. Mùa biển lặng, trung bình mỗi tháng mỗi anh em tăng gia được 14 kg rau, 1,6 kg thịt lợn, 11 kg cá. Các phương tiện nghe, nhìn được trang bị đầy đủ đến các cụm; sóng điện thoại di động đã có nên việc liên lạc với đất liền thuận tiện hơn. Nước ngọt để dùng bây giờ cũng tạm đủ sinh hoạt nhờ xây được thêm nhiều bể chứa nước mưa.
Nói đến nước ngọt, Chính trị viên - Trung tá Nguyễn Văn Ðình, người có "thâm niên" trên dưới 10 năm ở đảo, kể hồi mới ra đảo Nam Yết, có những đợt trời khô hạn, bộ đội phải ăn nước biển cả tháng trời, còn tắm thì chỉ tắm khô, nghĩa là chỉ vận động cho ra mồ hôi rồi lấy khăn lau. Rồi anh đọc câu thơ của một chiến sĩ:
"Nước mặn con ăn ngày ba bữa
Chờ mãi ông trời chẳng mưa cho
Ðồng đội nhường nhau ca nước cuối
Nhường nhau, ca nước bỗng nên thừa".
Nước ngọt hồi đó hiếm đến nỗi lính đảo phải cắt trụi tóc vì không có nước gội đầu.
Cuộc sống lính đảo Trường Sa bây giờ tươm tất hơn xưa, chỉ nỗi nhớ đất liền là vẫn vẹn nguyên như bao thế hệ đi trước.
Trung sĩ Nguyễn Anh Tiệp, 22 tuổi, người trẻ nhất ở đảo Phan Vinh quê ở Hương Sơn, Hà Tĩnh, ra đảo gần một năm rất tự hào vì là người theo con đường binh nghiệp của bố. Tuy sống ở miền núi nhưng khi vào quân ngũ, Tiệp xung phong ra đảo, nơi bố anh từng làm nhiệm vụ một thời ở đảo An Bang và Trường Sa Lớn. Tiệp nói, so với thời bố ở đảo kể lại thì bây giờ đời sống đỡ hơn nhiều.
Trong hồi ức của những người có mặt ở Trường Sa Lớn sau ngày đảo được giải phóng, nơi đây tuy là "thủ phủ" của quần đảo nhưng chỉ là một bãi san hô, cát trắng phơi mình trong nắng gió. Từng bước một, qua hơn ba mươi năm tiếp sức không ngừng nghỉ từ đất liền, mầu xanh đã phủ khắp trên đảo. Tiếp theo, nhà cửa của dân, doanh trại bộ đội được xây dựng khang trang, bề thế.
Người ta ước tính để đưa được một tấn đất ra đảo phải mất mười tấn dầu cùng bao công sức vượt biển. Thế mới biết nắm đất Việt trên đảo xa đáng giá và thiêng liêng biết bao. Có đất, sự sống trên đảo sinh sôi.
Trưa, nằm nghỉ ở doanh trại, thảng thốt khi nghe tiếng gà gáy mà quên mất là mình đang ở giữa ốc đảo bốn bề sóng nước.
Từ phong trào "Trường Sa vì cả nước, cả nước hướng về Trường Sa", không chỉ ở Trường Sa Lớn mà ở đảo Trường Sa Ðông, Phan Vinh, Núi Le, Tiên Nữ, Nam Yết, Sinh Tồn... mầu xanh vươn lên một cách mãnh liệt, bất chấp sự khắc nghiệt của bão táp, gió muối. Buổi chiều dạo một vòng quanh đảo, bắt gặp từng đàn lợn, ngan, vịt xôn xao tìm mồi mà tưởng vào một làng quê nào đó trong đất liền.
Ngay như ở đảo Ðá Tây, Ðá Lát tuy là đảo chìm nhưng quanh doanh trại, lính đảo tận dụng từng mét vuông đặt khay đất để trồng đủ loại rau xanh như rau muống, rau cải, mồng tơi, trong chuồng gà có rất nhiều trứng, rồi ngan, vịt, nhiều nhất là những chú chó.
Thăm khu dân cư thị trấn Trường Sa, Chủ tịch thị trấn Nguyễn Quốc Thiện, một người trẻ mới 28 tuổi, vốn là Tổng đội trưởng thanh niên xung phong tỉnh Khánh Hòa trước đây, nói với chúng tôi rằng, trong khi chờ sắm phương tiện để ra khơi đánh bắt và tiến hành nuôi trồng thủy sản quanh đảo, nhân dân thị trấn trồng thêm rau xanh, chăn nuôi gia súc, gia cầm, bước đầu đời sống đã ổn định.
Ðiều mà các anh trong lãnh đạo thị trấn quan tâm là việc học hành của con em. Hiện tại trường tiểu học thị trấn chỉ dạy học cho các cháu đến hết lớp 3, sau đó sẽ chuyển các cháu vào đất liền học tiếp.
Giáo viên các lớp học trong thị trấn ngoài cô Bùi Thị Nhung dạy từ lớp 1 đến lớp 3, cán bộ thị trấn, bộ đội trên đảo cũng tham gia đứng lớp. Chúng tôi ghé thăm lớp học được bố trí tại nhà ở của vợ chồng anh Ðặng Thanh Chương và cô Bùi Thị Nhung, cạnh đó là lớp học mẫu giáo do anh Lê Minh Cảnh, cán bộ thị trấn kiêm thầy giáo.
Ngày hai buổi đều đặn, các thầy cô lên lớp với chương trình chuẩn của Bộ Giáo dục - Ðào tạo. Cô giáo Nhung viết chữ trên bảng rất đẹp, lớp học có ít học sinh nhưng vẫn có phát biểu, kiểm tra bài rất bài bản. Cháu Nguyễn Thị Trà My, 7 tuổi học sinh lớp hai luôn giơ tay phát biểu xây dựng bài. Khi được hỏi, bé Trà My mơ ước sau này lớn lên sẽ được làm cô giáo như cô Nhung.
Chúng tôi đến thăm một số hộ gia đình ở thị trấn Trường Sa. Ðôi vợ chồng trẻ Nguyễn Văn Trung, Lương Thị Tình tiếp chúng tôi trong căn nhà khang trang. Hai cháu nhỏ của họ là Nguyễn Anh Ðức, 5 tuổi, Nguyễn Thị Quỳnh Hương, 4 tuổi đều được đi học tử tế, lại ở gần nhà. Mong ước bây giờ của họ là có sức khỏe để làm lụng nuôi con, xây dựng thị trấn. Một đội thuyền đánh cá hình thành sẽ là niềm mong ước của Nguyễn Văn Trung cũng như những người trẻ ở thị trấn Trường Sa.
Nguyễn Tấn Thi, người hàng xóm của Trung nói như đinh đóng cột: "Cũng từ đất liền ra đảo, bây giờ em đã tìm thấy tương lai cho bản thân và gia đình ở chính nơi đây".
Vâng, những người trẻ hướng tương lai mình đến vùng biển đảo Trường Sa là đã nhận thức được rằng, ngoài trách nhiệm của một công dân, sự giàu có, hào phóng của biển khơi sẽ chắp cánh cho khát vọng lập thân, lập nghiệp. Biển đảo Trường Sa tuy thời tiết khắc nghiệt, bốn bề sóng gió nhưng mang chứa trong mình tiềm năng rất lớn về hải sản, các nguồn lợi khác mà con người chưa khai thác hết.
Chỉ nói về những tiềm năng đã lộ thiên, có thể nhìn thấy được như lợi thế nuôi trồng thủy sản ở đảo Ðá Tây, nơi có khu dịch vụ hậu cần nghề cá lớn nhất trong các đảo. Ðiểm Ðá Tây A nơi chúng tôi cập xuồng nguyên thủy là một miệng núi lửa. Có thể hình dung đảo Ðá Tây là một cái hồ giữa biển, có độ sâu từ 15-30 m, nơi đây có hai cửa luồng đi vào, cập được tàu trọng tải một nghìn tấn.
Với địa hình đảo san hô như thế nên Bộ Thủy sản đã xây dựng ở đây một điểm nuôi trồng thủy hải sản. Qua thể nghiệm đã nuôi thành công loài cá chim trắng và cá chẽm (cá vược), cá mú, cá hồng, sắp tới khi có tổng kết đánh giá sẽ chuyển giao kỹ thuật cho dân nuôi.
Nhưng có lẽ thuận lợi nhất của Ðá Tây là nơi Bộ Giao thông - Vận tải chọn xây dựng một cảng cho tàu vào neo đậu tránh bão, là nơi cung cấp các dịch vụ nghề cá. Với diện tích hơn 10 cây số vuông, được che chắn bởi dày đặc rặng san hô, khi sóng bên ngoài lên cấp mười thì ở trong lòng hồ chỉ là cấp tám. Khảo sát này đưa đến hình thành dự án sẽ xây dựng một cảng cho ngư dân đánh bắt xa bờ cập vào tránh bão khi không kịp về đất liền.
Ðảo trưởng Ðá Tây Nguyễn Xuân Triệu cho biết, mới đây trong cơn bão số 1 năm 2008, có hơn 30 tàu đánh cá của ngư dân các tỉnh Bình Ðịnh, Phú Yên, Khánh Hòa... vào Ðá Tây neo đậu trong lòng hồ, tránh được bão an toàn. Ðảo Ðá Tây còn là điểm tựa cho ngư dân ra đánh cá trong hoàn cảnh gặp nạn, đau ốm đột xuất, vì thế ngày càng có nhiều tàu đánh cá đến neo đậu ở đây. Khi những dự án nói trên được thực hiện, nơi đây trở nên đông vui, vừa khai thác được tiềm năng của Ðá Tây, vừa bảo vệ chủ quyền Tổ quốc một cách vững chắc hơn.

Bài và ảnh: Minh Tứ


Arrow2 Đất Việt giữa trùng dương
Arrow2 Hơi ấm đất liền nơi Đảo xa
Arrow2 Tình quân dân nơi đầu sóng ngọn gió
Arrow2 Sức sống mới ở Trường Sa
Arrow2 Vì chủ quyền biển đảo thiêng liêng
Arrow2 Trường Sa gần lại trong nỗi nhớ